Ái phi, trẫm thật sự không mệt mỏi – Chương 2

Ái phi, trẫm thật sự không mệt mỏi

Edit: Miakatama

Beta: Lãnh Như Sương

Nếu như việc này là thật, vậy thì đây là cái triều đại gì vậy? Nhìn trang phục thì nàng không thể đoán được.

Trường bào với tay áo dài, tóc dài đã búi lên, chính xác là trang phục của cổ nhân. Nhưng cụ thể, cùng với cái triều đại nào thì hoàn toàn là một sự khác biệt.

Nàng rất thích lịch sử, đã từng có một lần, đối với các trang phục của các triều đại thì sinh ra hứng thứ rất lớn, quả thực nghiên cứu một phen.

Nhưng mà, những loại trang phục trước mắt thì nàng chưa bao giờ gặp qua, giống như đem của triều Hán kết hợp lại với triều Đường vậy.

Soái ca là hoàng đế, vậy những kẻ xung quanh đây chính là thái giám ư?

Thật là kỳ quái.

Cổ Lạc Nhi không tin được mà nhéo mình một cái, thật đau a.

Lúc này nàng thật sự nhéo trên người mình, hơn nữa, nàng thật sự không phải đang nằm mơ.

Lúc này một tên thái giám có bộ dáng như đầu lĩnh tiến đến bên giường, cúi người xuống, cung kính hỏi: “Hoàng Thượng, người xem nên xử lí như thế nào?”

Mí mắt của soái ca còn chẳng muốn động một cái, từ trong miệng lười biếng phun ra hai chữ.

“Tiên phi.”

Dường như lúc nói ra hai chữ này hắn đã dùng rất nhiều khí lực của mình.

Cổ Lạc Nhi không hiểu ý tứ của hắn, hắn nói là sẽ cho một tên Tiên phi nào đó đến xử lý nàng sao?

Những tên thái giám có trong phạm vi đó mặt đều biến sắc, đồng loạt hướng Cổ Lạc Nhi mà quỳ xuống.

Trong miệng cao giọng xướng lên: “Cung hỉ nương nương, nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”

Cổ Lạc Nhi lại càng hoảng sợ, vội nhảy lên trên giường của soái ca rồi chui ra đằng sau, tránh những người này.

Nàng không quen khi người khác hướng nàng quỳ xuống.

Hai tay quờ quạng loạn xạ, trong miệng kêu lên: “Này, các người đừng quỳ a, đứng lên đi. Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?”

Cục diện thật sự là rất rối loạn, hôm nay nàng gặp được quá nhiều chuyện lộn xộn rồi, ngàn vạn lần đừng có kích thích nàng nữa.

Đám thái giám nghe lời của nàng, đồng thanh mà nói: “Đa tạ nương nương.”

Lúc này mới đứng lên.

Cổ Lạc Nhi liếc một cái về phía soái ca trước người, thấy hắn vẫn nhắm mắt lại, an tĩnh trên chiếc giường rộng, bộ dạng như là đã ngủ rồi.

Không khỏi kinh ngạc, người này, thật đúng là đủ bình tĩnh a.

Rốt cuộc là hoàng đế, so với người thường thì khác hẳn.

Cả một cái thân thể sống của nàng từ trên ngã xuống, ngã lên người hắn, hắn lại thờ ơ, lại còn có thể yên tâm ngủ ngon.

Trong nội tâm không khỏi có chút khó chịu.

Nàng là một đại mỹ nữ ngã lên người hắn, vậy mà hắn cũng không có lấy một chút kinh ngạc.

Nàng không dám nói chính mình là khuynh quốc khuynh thành, nhưng soái ca theo đuổi nàng cũng không phải là ít nha.

Chẳng lẽ, hậu cung nhiều mỹ nữ đẹp quá, thẩm mỹ của soái ca mệt rồi?
thái giám đầu lĩnh tiến đến trước mặt soái ca, hướng hắn xin chỉ thị.

“Hoàng thượng, Tiên phi nương nương an cư nơi nào?”

Soái ca không lên tiếng.

Thái giám đầu lĩnh liền hỏi lần thứ hai, soái ca vẫn như trước không nói lấy một chữ.

Thái giám đầu lĩnh đành phải đứng người lên, thở dài, kêu người khác đem đến một cái ghế, đặt trước mặt Cổ Lạc Nhi.

Nói: “Nương nương, mời người ngồi xuống. Đợi hoàng thượng tỉnh lại sẽ an bài chỗ ở của người.”

Cổ Lạc Nhi ngạc nhiên hỏi: “Các người tại sao lại kêu ta là nương nương?”

Thái giám đầu lĩnh cung kính đáp: “Bẩm nương nương, vừa rồi hoàng thượng sắc phong nương nương thành tiên phi, nương nương người cũng đã nghe thấy mà.”

Cổ Lạc Nhi đột nhiên tỉnh ngộ, thì ra hai chữ “Tiên phi” của hắn có ý nghĩa này.

Lời nói này đã đủ đơn giản rồi, thật là thiệt thòi khi những tên thái giám này có thể hiểu được lời của hắn.

Nhưng nhưng, nàng cũng không muốn làm Tiên phi gí đó đâu.

Cổ Lạc Nhi nhảy đến trước giường của soái ca, kêu lên: “Hoàng thượng, người tỉnh lại, ta có lời muốn nói với người.”

Đến địa bàn của người ta, nàng rất tôn trọng người ta, lên tiếng kêu hoàng thượng cũng là thích hợp rồi.

Bọn thái giám đều bị thái độ tùy tùy tiện tiện của nàng làm cho kinh ngạc, ai dám trước mặt hoàng thượng mà vô lễ như vậy a.

Nhưng lại sợ lai lịch kỳ lạ cùng với thân phận của nàng, nên không dám khuyên chuyện gì hết.

Soái ca cảm thấy thoải mái trong giấc ngủ của mình, không thèm để ý đến tiếng la hét của Cổ Lạc Nhi.

Cổ Lạc Nhi không vui, hắn bảo nàng làm phi tử của hắn thì nàng phải làm sao? Lại còn không cho nàng một cái chức để kiếm chút tiền hoa hồng.

Phi tử là lão bà của hắn nha, lại còn là tiểu lão bà nữa chứ, nàng cũng mặc kệ.

Cúi người xuống, kề bên lỗ tai của soái ca mà kêu to: “Hoàng thượng.”
soái ca cuối cùng cũng nhăn mà nhíu mi, phun ra một chữ.

“Ồn.”

Cổ Lạc Nhi thiếu chút nữa là té xỉu.

“Thấy qua kẻ mệt mỏi, nhưng chưa thấy qua kẻ nào mệt mỏi đến vậy, buộc bụng mà miễn cưỡng nói.

Được phong làm tiên phi

“Hoàng thượng,” Cổ Lạc Nhi còn muốn gọi, bị một tên thái giám kế bên nhanh tay cản lại.

“Nương nương, người ngàn vạn lần đừng kêu nữa, hoàng thượng tức giận rồi.”

Cổ Lạc Nhi thấy thần sắc của hắn khẩn trương, mặt cũng biến sắc rồi, đành phải tạm thời ngậm miệng lại, ngồi xuống ghế mà chờ đợi.

Nàng không muốn làm cho đám người này vì nàng mà đả kinh sợ hãi. Hơn nữa, nàng vừa vặn có thể hướng bon họ thu thập một ít thông tin.

Cổ Lạc Nhi đảo mắt xung quanh, hướng đến thái giám đầu lĩnh mà vẫy vẫy tay.

Thái giám đầu lĩnh nhanh chóng đi đến, cung cung kính kính mà đứng trước mặt của Cố Lạc Nhi.

“Nương nương, ngài có gì phân phó?”

Từ nhỏ đã bị giáo huấn là phải kính già yêu trẻ nên toàn thân Cổ Lạc Nhi lập tức không khỏi cảm thấy khó chịu.

Bản thân ngồi sung sướng thế, lại làm cho người có tuổi đứng trước mặt tựa như có thể làm ông nội mình, khom lưng quỳ gối cùng nàng nói chuyện, nàng như thế nào không cảm thấy một chút phạm tội được?

Vì vậy cổ Nhạc nhi nói với hắn: “Ngươi cũng ngồi xuống a.”

Dường như vị thái giam đầu lĩnh bị lời nói của Cổ Lạc Nhi dọa cho sợ, vội vàng khoát tay nói: “Không thể, không thể. Nô tài làm sao dám ngồi trước mặt nương nương?”

Cổ Lạc Nhi nhức đầu nói: “Bảo ngươi ngồi ngươi cứ ngồi chứ sao. Ngươi cứ đứng trước mặt ta mà nói chuyện như thế, ta cảm thấy không quen.”

Nhưng nói thế nào thái giám đầu tử cũng không chịu ngồi xuống.

Cổ Lạc Nhi nóng lên, cố ý tức giận hỏi hắn: “Ta là nương nương, ngươi hẳn là nghe lời của ta, đúng hay không?”

“Dạ đúng.”

Thái giám đầu lĩnh lau lau mồ hôi lạnh trên mặt, đột nhiên không hiểu, nương nương trước mặt rốt cuộc là hiền lành, hay là rất khó đối phó.

Cổ Lạc Nhi đắc ý mà nói: “Cái này không tính. Ta lệnh cho ngươi ngồi xuống.”

“Dạ.”

Thái giám đầu lĩnh đành phải theo lời mà ngồi xuống. Nhưng không dám ngồi lên trên ghế, lại đưa tay kéo chiếc ghế đá, nghiêng người ngồi xuống.

Cổ Lạc Nhi nhìn ra, hắn chỉ ngồi bằng nửa mông.

Bộ dạng nơm nớp lo sợ, vừa thấy tức cười lại vừa tội nghiệp.

Cổ Lạc Nhi biết hắn không có biện pháp, người từ nhỏ đã được giáo dục trở thành nô tài, nàng nhất thời không có cách nào thay đổi hắn.

Dù sao thì hắn cũng đã ngồi xuống rồi, nàng nói chuyện với hắn cũng sẽ không sinh ra cảm giác phạm tội.

“Công công, ngươi xưng hô như thế nào a?”

Cổ Lạc Nhi trước là cùng hắn thiết lập quan hệ đã.

Hắn xưng hô với nàng và soái ca đều giống như kiểu hoàng cung cổ đại, chắ chẳn nàng gọi hắn là công công thì cũng phù hợp rồi.

Thái giám đầu lĩnh khom người, trà lời: “Bẩm nương nương, nô tài tên là Hoán An Thụy.”

“Nguyên lai là An công công.”

An Thụy vội vàng đứng lên, nói: “Nương nương, nô tài không xứng đáng, người gọi nô tài An Thụy là được rồi.”

Cổ Lạc Nhi đành phải hướng hắn ra hiệu, ý bảo hắn ngồi xuống.

“Được rồi, An thụy, ngươi trước tiên ngồi xuống rồi hãy nói.”

Trong lòng không khỏi có chút kỳ quái, chẳng phải nói đại thái giám theo bên người hoàng thượng quyền thế đều rất lớn, hậu phi không ưa thích mà lại còn phải nhìn mặt hắn hành sự sao?

Như thế nào người thái giám này lại cẩn thận trịnh trọng, thật là giống với bộ dạng của nô tài.

Đương nhiên, ý nghĩ này chỉ lóe lên ở trong đầu một chút liền bị cổ Nhạc nhi vứt qua một bên.

Nàng không có công phu để đi ngẫm nghĩ về những chuyện vặt vãnh này, nàng muốn dùng dịp này trong lúc soái ca đang ngủ mà hướng An Thụy thám thính tình hình.

Nguyên lai, nàng bị dòng nước xoáy dẫn đến một cái thời không (thời gian và không gian) chưa từng nghe nói qua này.

Cái quốc gia này tên là Vô Ưu quốc, mà soái ca đang ngáy khò khò ở trên giường chính là hoàng đế Đông Phong Túy của Vô Ưu quốc.

Tập tục của Vô Ưu quốc thật ra đối với những hiểu biết của nàng về sinh hoạt tập tục của cổ đại cũng không khác mấy.

Cổ Lạc Nhi bắt đầu mừng thầm, chẳng lẽ nguyện vọng buổi sáng của nàng đã thành hiện thực?

Nàng thực sự thoát khỏi những công việc mà nàng không thích và bị ép phải làm, mà còn thật sự trải qua cuộc sống nàng mơ ước ư?

23 thoughts on “Ái phi, trẫm thật sự không mệt mỏi – Chương 2

  1. Pingback: [Ái phi] Chương 2 | Lãnh Các
  2. Pingback: [Ái phi] Chương 2 | Luynh Linh Cốc
  3. *hố hố* chị cứ ở đó mà mừng thầm, giấc mộng lun ko bao giờ có thực =))
    Tranh thủ đi ẩn cư, h mới vào đọc chg này đây :”>. Thanks các tềnh yêu nhiều nha, m.ng đã vất vả nhiều rùi *ôm hôn từng ng*.
    Ta hóng ~ing

  4. *đá bay* tên ta đẹp thế kia, ava lừa tềnh nhường này mà lại chơi xét duyệt
    *véo tai* *bành mắt miaka* nhìn kỹ đi nha, ta là nhị tỷ of Sương mama nhà con nha, ngồi hàng trên nhá thế mà dám xét duyệt ta nà *sút bay về MNST* vô đó đọc kỹ gia quy của MNST đi nhá *lắc mông tiêu sái về nhà *

    • dạ vâng, thanks tỷ nhiều! EM đã sửa rồi ạ! :*
      Lần đầu mới đến thì mời ss vào nhà uống nước lọc ăn bánh ạ! *cười hăng hái*

  5. Pingback: Ái phi, trẫm thật sự không mệt mỏi « Tiệm bánh Miakatama05

Để lại bình luận ở đây nhé ;)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s