Công chúa quý tính – Chương 6

Công chúa quý tính – Chương 6

Những ngày sau đó ta bận rộn đến nỗi muốn gục ngã.

Từ trước ta cùng cái loại chính sự này chẳng có một chút liên kết gì, bây giờ lại cùng một lúc đổ ập xuống đầu ta, cũng may ta có thể lén lút đem Vô Mẫn Quân theo, thật ra hắn rất cần thiết, nhưng khốn thay mọi thứ về nghi thức lễ nghĩa toàn là do một mình ta ra trận, bởi vậy không khỏi đau đầu vạn phần, thật vất vả mà chờ được nghi thức đăng cơ trôi qua, chúng ta đi đến Đông Nguyên Quốc vào ngày gần nhất.

Ba ngày trước khi ta và Vô Mẫn Quân đi, khi cả nhà Hưu Ấp Vương bị tước chức, giáng xuống trở thành người thường, cơn mưa cuối thu mênh mông, toàn bộ cung Tây Ương nhiễm đầy sương mù, ta cầm ô mà suy nghĩ về những chuyện sẽ xảy ra sau khi chúng ta về Đông Nguyên quốc, không biết Thịnh An quận chúa lại dùng biện pháp gì, ngồi trên kiệu đến đây, yếu ớt đến bên ta hành lễ một cái: “Hoàng Thượng.”

Đột nhiên tay cầm ô của ta có chút bất ổn, nhìn thấy nàng ở trong cơn mưa phùn mà không có ô, khuôn mặt trắng nõn hướng lên trời, tóc tai bù xù, một thân áo tang trắng thê lương với cây dâm bụt màu đỏ nhạt và trắng ở đằng sau, trong cơn mưa phùn này dường như hợp lại thành một.
Nàng so với lúc trước có chút bất đồng, trên khuôn mặt biểu hiện sự thờ ơ, và bình thản chưa từng thấy, ta nghĩ rằng nàng đã cảm thấy nản lòng thoái chí với Vô Mẫn Quân, đều là nữ tử, thấy nàng bị người yêu phản bội, để tang cha, từ công chúa trở thành người thường, không khỏi có chút không đành lòng, vì thế nói: “Đứng lên đi.”
Thịnh An quận chúa chậm rãi ngẩng đầu lên, ta mới phát hiện nàng còn cài bên tai một nụ hoa màu trắng sáng, cái này có chút kỳ quái, bởi vì người thường chỉ cài một đóa hoa nguyên vẹn, chưa thấy có ai cài một nụ hoa.

Thịnh An công chúa thấy tầm mắt của ta dừng lại trên đóa hoa, nhẹ nhàng cười, nói: “Hoàng thượng, ở cuối thu này,  nụ hoa này không biết nhận dạng thời tiết, không biết thật giả, si ngốc mà tỏa độc ra, mang theo ý xấu, muốn nở thành một đóa hoa, nhưng khí hậu hiện giờ, nó có thể chống cự nổi không? Trong lòng tiện thiếp không nỡ, nên mới ngắt nó đi.”

Nàng nói về cái nụ đó, nhưng ta làm sao lại không nghe ra được những lời này là đang ám chỉ nàng được đây? Nhưng tình hình trước mắt thế này, ta không có cách nào để an ủi nàng, với lại âm thanh dung mạo của nàng lúc này, đều rất là kỳ quái, nghiêm trọng đến nỗi làm cho ta nghi ngờ rằng nàng có phải đã bị trúng tà rồi không… Vì vậy ta chỉ có thể miễng cưỡng nói: “Thịnh An, muội nghĩ quá nhiều rồi…”

Thịnh An quận chúa dừng một chút, nói: “Bây giờ tiện thiếp không còn tên là Thịnh An nữa, đó là danh hiệu tiên hoàng đã ban cho, hiện tại ta đã là thường dân rồi… Nếu hoàng thượng đồng ý, hãy kêu ta một tiếng Du Nhi đi.”

“…” Cũng là nguyện vọng cuối cùng của nàng, đáp ứng nàng một chút cũng không mất mát gì, ta hắng hắng giọng, nói “Du Nhi…”

Thịnh An quận chúa cười, nói: “Cảm ơn hoàng thượng.”

“…”

Sau khi nàng hành lễ xong, lại lấy ra một mảnh vải, chậm rãi mở nó ra, bên trong đều là kim châm mà ngày ấy ta cùng Vô Mẫn Quân châm vào đầu nàng…

Ấy, không lẽ nàng muốn sau mùa thu này sẽ tính sổ?

Ta có chút cảnh giác nhìn nàng, nàng lại cười, đem mảnh vải kia chậm rãi đưa cho ta: “Hoàng thượng, kim châm đoạn tình,  tâm tư của ngài ngày đó đã cho thấy…”

 

“……” Bởi vậy nói ngươi đã suy nghĩ nhiều quá…
Nàng tiếp tục nói: “Hiện tại tiện thiếp đem kim châm trả lại cho hoàng thượng, chỉ nguyện hoàng thượng không trách cứ tiện thiếp từng vô lễ…”

Ta nghĩ một chút, rồi một tay cầm lấy mảnh vải, một tay đưa cho nàng chiếc ô làm bằng giấy thấm dầu [1] kia: “Muội cầm lấy đi.”

Cỗ kiệu của nàng còn ở bên ngoài, từ trong này ra ngoài đó cần một đoạn đường dài, hiện giờ nàng đã ướt từ đầu xuống chân, cái ô này cũng chẳng có tác dụng mấy, chỉ là ta cho nàng cái thứ này, cũng coi như là một kiểu an ủi nàng vậy.

Thịnh Anh quận chúa sửng sốt, cười cười, cầm lấy chiếc ô: “Đa tạ hoàng thượng.”

Ta gật đầu.

“Tiện thiếp… cáo lui.”

Ta lại gật đầu.

Thịnh An công chúa mở chiếc ô màu trắng vừa mới cầm lấy kia, thong thả đi ra ngoài, bóng người dần dần mờ nhạt trong cơn mưa phùn, trong tay ta cầm mảnh vải kia, ánh kim chiếu lên nó làm cho mắt của ta hơi khó chịu, ta chịu không được mà lớn giọng nói với bóng dáng của Thịnh An quận chúa: “Ấy, thật ra lớp kim trên kim châm này đều làm bằng vàng thật, muội có thể giữ lại, trong tương lai không có tiền thì có thể cầm tạm…”

Thịnh An quận chúa lảo đảo một chút, cứng ngắc xoay người lại: “Đa tạ ý tốt của hoàng thượng, không cần …”

Ta xấu hổ nói: “Ừ, muội đi đi.”

Thịnh An quận chúa lại dùng tư thế lả lơi đó một lần nữa mà chậm rãi rời đi, ta thở dài, nhìn mảnh vải mà ngẩn người.

Cũng không biết sao bao lâu, đằng sau bỗng nhiên truyền đến một giọng nữ thản nhiên: “Làm sao vậy, hận ta như vậy sao, đến nỗi phải dùng thân thể của ta ở bên ngoài dầm mưa?”

Ta quay đầu, đã thấy là Vô Mẫn Quân, hắn giơ chiếc ô màu xanh lên, cánh tay có chút cố sức giơ lên, nhất định che hết ta, ta nhanh chóng cầm ô, nói: “Không phải, lúc nãy thấy Thịnh An quận chúa, ngươi biết không, nàng vừa nãy mặc áo tang, bên tai cài một nụ hoa trắng, lấy hoa làm mình, nói cái gì mà…”

Ta còn chưa kịp biểu hiện cho hắn sự giật mình đối với Thịnh An quận chúa, Vô Mẫn Quân lại nhíu mày nhíu mắt, cầm lấy mảnh vải trong tay ta ném đi.
”Ngươi làm gì vậy?” Ta ngẩn người

“Cái đó là của Thịnh Anh đưa cho ngươi?” Hắn nhìn kim châm trong mảnh vải, “Hẳn là có độc rồi.”

Ta kinh ngạc nói: “Không phải chứ…”

Vô Mẫn Quân thản nhiên liếc ta một cái, cúi người xuống, cách một mảnh vải tay áo nhặt lên một cây kim châm, trước thân của một hoa dâm bụt đã nở rộ chích một cái, bông hoa dâm bụt kia lại nhanh chóng héo rũ, rồi sau đó rơi xuống trên đống bùn, một khắc trước còn đắc ý khoe sắc, một khắc sau tàn rũ héo úa, so sánh với nhau, có vẻ hết sức thê thảm.

“……” Ta nhất thời không biết nói cái gì, Vô Mẫn Quân nhặt mảnh vải lên, giận dữ nói “Đúng là ‘Thiện Cực’, nhưng cái thứ này không biết nên làm gì với nó đây, nếu làm mất sẽ hại người khác, chôn xuống đất thì mảnh đất đó cũng bị phế đi, đốt đi, giấu trong người thì sẽ gây chết người,…”

Ta líu lưỡi: “Độc tính cao như thế ư?”

Vô Mẫn Quân nói: “Ừ, trước kia là do một danh y nghiên cứu ra, cũng không có thuốc giải.”

“Độc mạnh như thế, còn dám gọi là ‘Thiện Cực’…” Ta lắc lắc đầu, không khỏi nghĩ tới vị nói xấu thành tốt kia.

Vô Mẫn Quân mấp máy môi, nói: “Danh y kia tên là Ngữ Cực, cùng với Lưu Thiện tàn bạo kia có một mối quan hệ khó nói hết được, loại dược này, chính là kỉ niệm cho tình cảm của họ. Vì vậy dùng chữ cuối của hai người để đặt tên.”

… Đúng là cùng Lưu Thiện có liên quan hệ!

Ta đã gần như là không nói nên lời: “Ta có một giải pháp, chỉ là không biết nơi thực hiện đó ở đâu.”

“Hử? Ở đâu?”

“Hố phân.”

“…”

“Biện pháp hay.” Bả vai của Mẫn Quân hơi hơi run run, đem mảnh vải đưa cho ta “Ngươi kêu bọn hạ nhân đem nó quăng vào hố phân đi, cẩn thận đừng có chạm vào đó.”

Ta gật đầu, lại nhịn không được hỏi: “Ngươi… cứ như vậy mà buông tha cho Thịnh An sao?”

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Tuy Thịnh An tính tình lỗ mãng, nhưng cũng không phải là ngu ngốc, chính là có một thâm ý khác, bây giờ nàng vẫn chưa đi xa đâu —— ngươi gọi người mang nàng về đây.”

Ta chần chờ nói: “Như thế nào?”

Vô Mẫn Quân nhỏ giọng bên tai ta nói nói mấy câu, ta vì nội dung trong lời nói cùng thâm ý kia làm cho giật mình không thôi, nhưng thấy Vô Mẫn Quân thần thái tự nhiên, cũng chỉ phái người đi tìm Thịnh An, Vô Mẫn Quân cười cười, liền lấy ô, chậm rãi đi đến chỗ rẽ, trong nháy mắt liền không thấy bóng dáng.

Quả nhiên như Vô Mẫn Quân dự đoán, không lâu sau Thịnh An đã trở lại, xem ra vẫn rất thong thả mà đi, chính là đang chờ ta gọi nàng trở về đây.

Nàng cầm chiếc ô đi đến, đi lại không còn thong dong như vừa rồi nữa, trên mặt cũng tràn ngập khổ sở, giống như không phải tới gặp ta, mà giống như là đi tới pháp trường.

Nhưng theo tá thấy, pháp trường của Thịnh An công chúa, chính là Vô Mẫn Quân.

Thịnh An công chúa đi đến trước mặt ta, uyển chuyển hành lễ một cái: “Hoàng thượng.”

“Miễn lễ.”

Ta gật gật đầu: “Triệu muội tới, là bỗng nhiên nghĩ đến một sự kiện.”

“Dạ.”

Nàng trả lời cho có lệ, phỏng chừng là đang chờ ta phán cho nàng một tội danh gì đó không thể tha thứ, nhưng ta chỉ mấp máy miệng, sau lưng hái một đóa dâm bụt trắng xóa điểm chút hồng phấn, sau đó đem nụ hoa cài bên thái dương của Thịnh An công chúa gỡ xuống, thay bằng đóa dâm bụt nở rộ này.

Lúc ta làm hành động này, Thịnh An công chúa hơi co rúm lại một chút, nhưng vẫn đứng tại chỗ, nhìn ta lấy nụ hoa ở bên tai xuống.

Nàng nhìn mảnh vải đã được mở ra trên chiếc bàn đá, lại nhìn nụ hoa, khó hiểu nhìn ta: “Hoàng thượng đây là…”

“Tuy là để tang, nhưng cũng không cần cài nụ hoa, muội và nó giống nhau, tuổi tác vẫn còn trẻ, nhưng khả năng vô hạn. Về việc phụ thân muội, ta thật sự áy náy, nhưng thật sự bất đắc dĩ, lúc ấy hắn đe doạ tính mạng của ta, ta chỉ có thể làm như vậy…người ta lo lắng nhất chính là muội, nhưng mà ta cũng không thể cam đoan… Sau khi sống ở nơi đó, hi vọng muội trân trọng chính mình nhiều hơn, không nên đem tính mạng của mình làm chuyện giống như vậy nữa.”

Dứt lời, ta cố ý nhìn mảnh vải trên bàn, giận dữ nói: “Muội đi đi.”

Thịnh An đứng ở tại chỗ, ngơ ngác nhìn ta, bỗng nhiên nhẹ buông tay, ô bằng giấy dầu trong tay rơi xuống đất, bọt nước bắn tung tóe, nàng cứ như vậy mà run lên, cùng đoá dâm bụt bên tai, tựa vào trong lòng ta. Nàng dấu đầu ở hõm cổ cuả ta, nước mắt rơi lã chã, vì thời tiết rét lạnh có vẻ phá lệ mà nóng lên, lại vì thanh âm của nàng có chút tuyệt vọng.

“Khanh ca ca, Khanh ca ca…” Giọng nói của nàng lập đi lập lại, lệ rơi càng nhiều “Khanh ca ca, vì sao huynh còn đối tốt với muội như vậy, huynh biết rõ muội muốn hại huynh mà!”

“Ách…” Cô nương, không phải ta muốn đối với cô tốt như vậy, chính là Vô Mẫn Quân muốn cho ta diễn trò…

Hai tay ta cứng ngắc, cuối cùng chỉ có thể đặt trên lưng Thịnh An quận chúa vỗ nhè nhẹ, hơn nữa không biết nên nói cái gì mới tốt —— Vô Mẫn Quân dạy ta, đến câu “Ngươi đi đi” kia liền chấm dứt, diễn biến kịch tình kế tiếp, thật sự không phải ta có thể nắm trong tay, chỉ có thể nhìn nàng khóc đến tê tâm phế liệt, không biết qua bao lâu, mưa nhỏ thành lớn, hạt mưa to như hạt đậu tương táp vào mặt ta, sự thông cảm của ta ngay từ đầu đối với Thịnh An quận chúa đã chuyển thành bất lực, trong lòng cũng hơi hơi hận Vô Mẫn Quân, như thế nào không nhắc nhở ta, lúc nói chuyện ở hành lang kia, ít nhất cũng phải kiếm cái mái hiên trú mưa chứ.
Cuối cùng, đại khái là Thịnh An quận chúa có vẻ đã khóc đủ, chậm rãi thối lui, thanh âm nghẹn ngào vang lên: “Hoàng Thượng, thực xin lỗi, tiện thiếp vừa rồi đã mạo phạm.”

Ta cứng ngắc nói: “Không có gì…”

Ai ngờ Thịnh An bỗng nhiên quỳ xuống, tầm mắt của ta cũng theo thân người của nàng mà dời xuống, thoáng thấy đôi hài thêu trắng tinh của nàng đã nhuộm thành màu bùn, làn váy cũng bị nước bùn làm cho bẩn mà ướt át.

Ta kinh ngạc nói: “Muội đây là…”

“Khởi bẩm hoàng thượng, tiện thiếp đây là hướng về phía ngài thỉnh tội!” Nàng cất cao giọng nói, “Tiện thiếp cư nhiên lại muốn ám sát hoàng thượng, tội đáng chết vạn lần!”

Ta nói: “Ách, không có việc gì, muội đứng lên đi…”

Thịnh An lắc lắc đầu, nói: “Không chỉ việc này, kỳ thật đêm nay mọi người trong dòng tộc của ta còn muốn tới ám sát hoàng thượng… Lần này đưa kim châm hạ độc, kỳ thật cũng không có tính là thật sự ám sát hoàng thượng, bởi vì rất rõ ràng, chúng ta tính trước lấy sự việc này làm cho Hoàng Thượng tưởng rằng chúng ta chỉ ám sát lúc này đây, buổi tối lại thừa lúc hoàng thượng lơi lỏng lại đến…”

Trong lòng ta khiếp đảm, Thịnh An thật là thẳng thắn, nhưng ta đồng thời cũng bỗng nhiên hiểu được sự việc, biết nên nói cái gì, nên thanh thanh cổ họng nhân tiện nói: “Ta không trách muội, đứng lên đi.”

Thanh âm ôn nhu cơ hồ muốn tan chảy.

Thịnh An vẫn khóc: “Muội không thể đứng lên, hoàng thượng, muội cư nhiên vẫn hoài nghi người là vì ngôi vị hoàng đế mà giết cha muội —— muội thật khờ a~, trên thánh chỉ rõ ràng viết người là hoàng đế, điều này sao có thể có quan hệ với cái chết của cha muội đây? Người cho dù không giết cha muội, cũng vẫn là hoàng đế a… Muội thật khờ, vì sao lại tin những người đó chứ? Cư nhiên muốn giết người…”

Ta trầm mặc một lát, đang định mở miệng, phía sau bỗng nhiên có mọi giọng nói, hơi ảm đạm truyền đến: “Tỷ tỷ, tỷ thật là ngốc.”

“……”

Nếu ta không nghe lầm, thanh âm này không phải là của chính ta sao? Cũng chính là, Vô Mẫn Quân… Hắn gọi Thịnh An là cái gì? Tỷ tỷ…?!

Ta yên lặng quay đầu, chỉ thấy quả nhiên là Vô Mẫn Quân, hắn —— hoặc là nàng, giờ phút này vẻ mặt cảm khái mà ưu thương nhìn Thịnh An, trong ánh mắt thậm chí hàm chứa một ít nước mắt, thấy hắn bỗng nhiên xuất hiện, Thịnh An sửng sốt, đang định nói chuyện, Vô Mẫn Quân đã chậm rãi đi đến bên người nàng, ngồi xuống bên cạnh nàng, che ô cho nàng, nói: “Du Nhi tỷ tỷ, ta là Trường Nghi công chúa, nói vậy tỷ cũng biết rồi.”

Thịnh An lạnh lùng nghiêm mặt, khôi phục lại một chút bộ dáng kiêu căng lúc trước: “Hừ, làm sao, ngươi muốn tới cười nhạo ta ư?”

Vô Mẫn Quân lắc lắc đầu, nói: “Không phải, không phải, không phải…”

Vì sao Vô Mẫn Quân lại phải nói cái kiểu lặp lại như vậy chứ, ta rất muốn nôn…

Vô Mẫn Quân chậm rãi nhìn nhìn ta, nói: “Nô tì bái kiến hoàng thượng.

“Ách, ân…”
Vô Mẫn Quân gật gật đầu, lại nhìn về phía Thịnh An công chúa: “Du Nhi tỷ tỷ, ta cùng Hoàng Thượng từ lúc gặp mặt tới nay, tổng cộng mới có khoảng mười ngày, có thể có cái gì gọi là yêu hay không yêu được sao? Kỳ thật ta mặc dù ở bên cạnh hoàng thượng, nhưng thường xuyên cảm thấy hoàng thượng thực ưu sầu, ta biết trong lòng hoàng thượng có một người khác, cũng biết nàng ta là ai…”

Vô Mẫn Quân nói đến đoạn này, đưa mắt nhìn Thịnh An không có thâm ý, Thịnh An không tin nhìn nhìn ta một cái, cắn cắn môi, lại cúi đầu.

… Mệt người… Vô Mẫn Quân rốt cuộc muốn làm gì, muốn làm cho ta nôn bữa sáng ra sao? Lại còn mạnh miệng như thế nữa… ?!

“Nhưng vì dân chúng hai nước, vì cuộc sống yên bình của thiên hạ, vì giang sơn xã tắc, chúng ta là phải ở cùng một chỗ. Trước thiên hạ quốc gia, tư tình của nữ nhi có là cái gì đâu? Ta biết, hoàng thượng đã hy sinh rất nhiều, ta cũng vậy…” Vô Mẫn Quân hít một hơi thật sâu, để nước mắt không rơi, hắn tiếp tục nói “Hơn nữa, việc đã đến nước này, ta biết tình cảm giữa hai người các ngươi, nhưng Du Nhi tỷ tỷ, tỷ có nghĩ tới hay không, hiện tại tỷ nói cho hoàng thượng kế hoạch của dòng tộc tỷ, vậy Hoàng Thượng tất nhiên sẽ phòng bị, người trong nhà tỷ tất nhiên biết, là tỷ nói cho hoàng thượng, lúc đó, làm phản đồ của dòng tộc, chỉ sợ… Bọn họ đối với tỷ hẳn là sẽ không nương tay, dù sao bọn họ đều giao phó mọi việc cho tỷ —— phải biết rằng, nếu trong lòng Hoàng Thượng không có tỷ, tỷ sẽ là phải chết a!”
Lời này của Vô Mẫn Quân phân tích thật lợi hại, lại châm ngòi đúng vào quan hệ của Thịnh An quận chúa cùng mọi người trong dòng họ, rất là vô sỉ. Nói xong, Vô Mẫn Quân từ từ liếc ta một cái, ta lập tức hiểu ý: “Không có gì, không có gì, ta không đề phòng là được…”

“Như vậy sao được!” Thịnh An quận chúa thét to “Khanh ca ca, huynh nhất định phải phòng bị tốt! Muội, muội không sao, muội vốn cũng không tính đi chung trên một con đường với bọn họ, sau khi cha muội mất, kỳ thật tài sản cũng không bị tịch thu, muội biết nó ở nơi nào, nhưng bọn họ lại không biết, liền luôn truy vấn muội, còn gạt muội, để cho muội tới ám sát huynh… Sau khi muội  trở về, lập tức mang theo tài sản này, chính mình đi Nam Văn quốc… Muội làm quận chúa lâu như vậy, nghĩ chính mình cái gì cũng biết, kết quả là vẫn là công dã tràng… Muội, muội vẫn nên ẩn cư thì hơn…”

Vô Mẫn Quân không ngừng đưa ra ám hiệu, ta cũng ngồi xuống, do dự nói với Thịnh An: “Du Nhi, nói như vậy, muội đang bị ủy khuất…”

“Không ủy khuất!” Thịnh An quận chúa cao giọng, hai mắt dịu dàng tình tứ nhìn ta, “Hoàng Thượng, Du Nhi nguyện ý!”

Nói xong lại thở dài: “Chỉ tiếc, hiện tại muội rốt cuộc cũng không thể cùng hoàng thượng một chỗ…”

Kỳ thật lời này nàng nói ít nhiều cũng mang theo chút ý tứ ám chỉ, nếu “ta” thật sự thích nàng như vậy, làm sao không nghĩ ra biện pháp được? Nhưng ta cũng chỉ giả bộ hồ đồ, an ủi nói: “Nếu kiếp sau có duyên…”

Vô Mẫn Quân vỗ tay mà cười: “Đừng nói kiếp sau, về sau có lẽ cũng có cơ hội đấy.”

Thịnh An liếc ta một cái, gật đầu nói: “Chỉ mong…”

Nàng trong mắt lộ vẻ âu sầu phiền muộn, lại ẩn theo kỳ vọng đối với tương lai mờ mịt trước mắt, ta không đành lòng nhìn ánh mắt kia, chỉ cười với nàng, chứ không có nhìn nàng.

Vô Mẫn Quân lại xen vào nói: “Không bằng Du Nhi tỷ tỷ đến thư phòng gần đó viết cái gì đó cho hoàng thượng… Ân, cho hắn cảm thấy bình an đi.”

Ta không biết dụng ý của Vô Mẫn Quân là gì, chỉ nói: “Đừng miễn cưỡng Du Nhi.”

Thịnh An nghe ta nói như vậy, cười nói: “Không đâu, muội cũng định như vậy.”

Sau đó Thịnh An công chúa viết ba chữ: nguyện Quân an.

Cuối cùng còn kí tên của mình, Phong Du.

Không lâu sau mọi thứ đã xong xuôi, Thịnh An rời đi, nàng ngồi không chớp mắt trên xe ngựa ra đến cửa cung, trong lúc đó còn ló đầu ra khỏi màn xe mà quay lại nhìn ta… Ta thật không biết làm thế nào cho phải.

Thịnh An đi rồi, mưa cũng nhỏ dần, hoa dâm bụt bắt mắt đã nở, nhưng không có đóa nào đẹp mắt bằng đóa đã cài cho Thịnh An. Mọi thứ đều bình thường, ngoại trừ chiếc ô bằng giấy đầu và nụ hoa đã dính bùn lem luốc kia.

_______________

[1] Chiếc ô làm bằng giấy thấm dầu: ô của thời Trung Quốc cổ, làm bằng giấy, rất đẹp.

Advertisements

13 thoughts on “Công chúa quý tính – Chương 6

  1. Pingback: [ Công chúa quý tính ] Chương 6 « Dạ Tịch Lâu
  2. Hố hố thích mỗi cái ô giấy dầu. Hôm nào phải đi lùng mua 1 cái =))
    M.ng làm chậm thui nha, Ngọc Nhi đang buồn đời, chả có hứng làm =,=

  3. Pingback: [ Công chúa quý tính ] Chương 6 « Lăng Ngọc Các
  4. Càng đọc càng thấy anh Vô Mẫn Quân lợi hại, mà chị công chúa của chúng ta cũng nghĩ ra lắm trò buồn cười. Cái cách hủy kim độc như vậy hình như chưa bao giờ xuất hiện trong các truyện, ha ha!

  5. Pingback: Công chúa quý tính « Tiệm bánh Miakatama05

Để lại bình luận ở đây nhé ;)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s