Cuộc sống có thể vớ vẩn hơn nữa không!? – Chương 1 – 2 – 3

Cuộc sống có thể vớ vẩn hơn nữa không!?

Tác giả: Chu Tiểu Man

Dịch: miakatama05

Chương 1

Đây là một câu chuyện vớ vẩn.

Xảy ra ở một thời đại cũng vớ vẩn nốt.

Hơn nữa chuyện lại xảy ra ở một buổi trưa vớ vẩn.

Mã Tiểu Thiên cầm một chai Vodka trong tay đứng trước cửa KFC mà Tiểu Quý Tử đã hẹn trước, sống chết thế nào cũng chẳng thấy bóng dáng của Tiểu Quý Tử đâu.

Mã Tiểu Thiên lấy di động ra, ngay lúc ngón cái đang tính bấm nút mở khóa, điện thoại tự rung lên.

“Alo, ông chết ở đâu rồi?” Tiểu Quý Tử hét vào điện thoại.

Mã Tiểu Thiên cũng nóng lên: “Tui đợi ông nãy giờ nè, mẹ nó ông ở đâu? Ông ra đây cho tôi.”

Tiểu Quý Tử: “Ông đang ở đâu? Sao tui không thấy ông?

Mã Tiểu Thiên: “Trước cổng KFC.”

Tiểu Quý Tử: “Ông không biết đi vào à?”

Mã Tiểu Thiên: “Vào đâu?”

Tiểu Quý Tử: “KFC chứ đâu!”

Mã Tiểu Thiên: “Ông thất tình rồi nên chui vô KFC à?”

Tiểu Quý Tử: “Sao, không được à? Lão nương đây thất tình thì như thế đó, ai dám làm gì ông!”

Mã Tiểu Thiên bất lực, cúp điện thoại, cầm Vodka đi vào KFC.

Đẩy cửa ra, người Mã Tiểu Thiên thấy đầu tiên chính là Tiểu Quý Tử, ngay chính giữa tầng một, thật là một vị trí đẹp — vị trí dễ bị người khác soi mói.

Mã Tiểu Thiên ngồi xuống, đặt Vodka lên bàn trắng, đưa tay lên, kêu một tiếng: “Phục vụ.”

Một cậu nam sinh mặc đồng phục chạy đến: “Xin hỏi, có chuyện gì ạ?”

Mã Tiểu Thiên thẳng thắng say (nói): “Gọi món.”

Tiểu Quý Tử ‘cốp’ một cái, đầu đập xuống bàn, cậu ta kéo góc áo của Mã Tiểu Thiên, nhỏ tiếng nói: “Đây là cửa hàng ăn nhanh, mình phải tự đi mua.”

Mã Tiểu Thiên để tay xuống, đảo mắt qua Tiểu Quý Tử: “Ai mà chẳng biết, tui chỉ muốn thử xem KFC có đổi cách phục vụ mới hay không thôi, lần trước tui đã kiến nghị với họ.”

Sau đó nói với cậu nam sinh: “Không có chuyện gì đâu, cậu đi đi~”

Đợi cậu nam sinh đi rồi, Mã Tiểu Thiên đe dọa: “Chai rượu này ông không được sờ vào, đợi tui quay lại mới được uống.”

Tiểu Quý Tử gật đầu.

Qua một lúc sau Mã Tiểu Thiên cầm hai cốc Cocacola lạch bạch chạy đến.

Trên đường vô số người dán mắt vào cậu, “Nhìn gì mà nhìn!”

Sau đó đi ngang qua một đám trẻ nhỏ, cúi xuống mỉm cười: “Các bạn nhỏ, anh hai có hai cốc Cocacola đây, các em có muốn uống không?”

Đám trẻ nhỏ đồng thanh đáp: “Mẹ nói không được nghe lời của người lạ.”

Mã Tiểu Thiên: “Các em nhìn anh hai xinh đẹp vậy thì hẳn phải biết anh hai không phải là người lạ rồi.”

Đám trẻ nhỏ: “Mẹ nói từ xinh đẹp là để chỉ các chị.”

Mã Tiểu thiên tức giận nói: “Cái rắm!”

Đám trẻ nhỏ: “Mẹ nói không được nói bậy.”

Mã Tiểu Thiên quay đầu bước đi.

Ngoắc ngoắc tay kêu cậu nam sinh vừa nãy đến: “Đến đây, cậu giúp anh đổ đống Cocacola này, sao đó đem ly không đến chỗ ngồi vừa nãy.”

Cậu nam sinh dưới uy quyền của Mã Tiểu Thiên đành phải ngoan ngoãn nghe lời.

Quay về chỗ ngồi đó.

Mã Tiểu Thiên: “Ông sau thế?”

Trong miệng Tiểu Quý Tử ngậm đùi gà, đau lòng nói: “Tui thất tình rồi… Hu hu hu, tui muốn uống rượu.”

Mã Tiểu Thiên: “Ông một tuần thất tình hết năm ngày, mỗi tám tiếng lại thất tình, bằng với giờ ông lên lớp đó chứ!”

Tiểu Quý Tử nhả xương gà ra: “Lần này là thật… Tui muốn uống…”

Nói rồi chìa móng vuốt hướng đến chai Vodka.

Mã Tiểu Thiên ôm lấy chay VodKa: “Đừng có uống, thất tình thật thì có uống cũng chẳng được gì.”

Tiểu Quý Tử nhìn chằm chằm vào chai rượu: “Rượu đó thì nhằm nhò gì, đưa hết qua đây.”

Mã Tiểu Thiên nói: “Tui uống.”

Tiểu Quý Tử chỉ: “Tui cũng muốn uống.”

Mã Tiểu Thiên: “Không có ly làm sao uống?”

Giọng nói nho nhỏ của cậu nam sinh từ bên trên truyền đến: “Thưa anh, ly của anh…”

Mã Tiểu Thiên không ngẩng đầu: “Quăng rồi!”

Cậu nam sinh chán nản bước đi.

Tiểu Quý Tử: “Tui muốn uống rượu!!!!”

Nói rồi, ôm lấy chai Vodka ngẩng đầu lên đòi uống.

Mã Tiểu Thiên thấy tình hình không ổn, giật lấy chai Vodka đưa lên miệng uống: “La la la, tui đã uống qua rồi, ông không uống được đâu~”

Tiểu Quý Tử rên rỉ: “Tui thao1 bác ông, lão nương thất tình mà dám không cho ông uống rượu!”

Mã Tiểu Thiên nhún vai: “Tui không có bác.”

Tiểu Quý Tử: “Họ ‘Mã’ của ông là của Bật Mã Ôn2, nứt từ trong hòn đá ra.”

Mã Tiểu Thiên uống ngụm Vodka ăn một miếng khoai tây chiên rồi xướng một câu: “Nếu như tui là Bật Mã Ôn, tui tình nguyện cầm roi da mỏng, liên tục nhẹ đánh lên người ông.”

Xướng xong rồi vẫn không quên bổ sung một câu: “Đừng vớ vẩn nữa, nhanh nhanh nói cho tui chi tiết của đợt thất tình lần này đi.”

Đợi Tiểu Quý Tử nói hết, Mã Tiểu Thiên có thể tính là hiểu rõ mọi ngóc ngách, chai rượu trong tay cũng uống quá nửa, ợ một cái: “Đợt này coi như là dạy ông một bài học… hức… lần sau đụng phải loại đàn ông này phải tránh xa một chút… hức… đàn ông chẳng có gì tốt đẹp…”

Tiểu Quý Tử thấy Mã Tiểu Thiên uống nhiều rồi, kéo cậu muốn rời khỏi chỗ này.

Tiểu Quý Tử đỡ Mã Tiểu Thiên loạng choạng đi đến cửa.

Mã Tiểu Thiên đẩy cậu ta ra: “Đừng có đỡ tui, chóng mặt, đau dạ dày quá.”

Ngay lúc Mã Tiểu Thiên muốn đẩy cửa, thì cửa tự động mở, một người tiến vào, Mã Tiểu Thiên ngẩng đầu muốn nhìn rõ mặt mũi của người ta, kết quả là dạ dày làm một trận kinh thiên động địa, ói…

Đợi đến khi Mã Tiểu Thiên ói xong khỏe rồi, mặt của người kia đã đen lại.

Mã Tiểu Thiên kêu Tiểu Quý Tử vài tiềng, mà không ai trả lời cậu.

Quay đầu nhìn lại thì đã không thấy dạng.

Người bị dính dịch nôn toàn thân đang có gắng kiềm chế bản thân không phát điên lên.

Mã Tiểu Thiên nắm lấy áo anh ta nói: “Đàn ông chẳng có gì tốt đẹp.”

Sau đó xỉu mất.

1 Thao: nghĩa tương tự như từ fuck của tiếng anh, nói văn hoa là làm tình, còn nói trắng ra là đ*.

2 Bật Mã Ôn: Chức vụ giữ ngựa thiên đình. Tôn Ngộ Không được Ngọc Hoàng phong chức này sau khi đại náo đến Long cung và cõi Diêm phù lần thứ nhất. Sau khi khám phá rằng đây là một trong những chức thấp nhất trên thiên đình, Ngộ Không rất tức giận và bỏ về Hoa Quả Sơn.

Theo truyền thuyết, Ngộ Không sinh ra từ một hòn đá và đã học được nhiều thần thông biến hóa và võ công.

Chương 2

Như đã biết Mã Tiểu Thiên xỉu rồi.

Người kia không còn cách nào chỉ có thể lôi cậu về nhà của mình.

Bởi vì toàn thân hai người đều dính đống nôn vừa nãy.

So (vì vậy) vừa vào cửa đã tiến vào nhà tắm.

Người đó cởi sạch quần áo của mình rồi, tốt bụng cởi luôn quần áo của Mã Tiểu Thiên, muốn tắm rửa sạch sẽ cho cả hai.

Nắm vòi nước trong tay, rửa sạch sẽ cho Mã Tiểu Thiên trước.

Chạm vào làn da trơn nhẵn đó, làm cho người nào đó lưu luyến trên người Mã Tiểu Thiên không thôi.

Nhưng thật đúng lúc, Mã Tiểu Thiên sợ nhột, cứ như vậy bị người kia đánh thức.

Mã Tiểu Thiên mở to hai mắt, nhìn hai người khỏa thân như vậy thì hét lớn, hai tay ôm ngực, che luôn hai điểm trước ngực: “Anh muốn làm gì?”

Người kia ngây ra: “Có làm gì đâu.”

Mã Tiểu Thiên dán vào tường: “Vậy anh lột sạch đồ tôi ra làm gì?”

Người kia thành thật đáp: “Giúp cậu tắm rửa chứ gì nữa.”

Mã Tiểu Thiên: “Không có chuyện gì lại đi giúp tôi tắm rửa, giúp tôi tắm rửa thì anh cần gì phải lột sạch quần áo mình như vậy?”

Người kia: “Cậu ói hết lên người tôi.”

Mã Tiểu Thiên nổi giận: “Tôi ói lên người anh, anh tắm giùm tôi làm gì?”

Người đó không biết nói gì.

Đôi mắt của Mã Tiểu Thiên đảo một vòng, nói: “Tôi biết rồi, anh là đồng tính đúng không, nhìn trúng vẻ đẹp của tôi rồi chứ gì.”

Người kia bị nói trúng tim đen, không thể không cảm thấy ngượng ngùng.

Mã Tiểu Thiên hừ lạnh: “Biết ngay là anh muốn XXOO tôi.”

Người kia nhanh chóng giải thích: “Không có, cậu xinh đẹp thật, nhưng tôi không có ý định quá lố.”

Mẫu người ngang ngược như Mã Tiểu Thiên làm gì nghe người khác giải thích, cũng không che ngực của mình nữa, tức giận chỉ người kia: “Ai tin anh, anh muốn XXOO tôi, từ động tác vẻ mặt lời nói vân vân của anh tôi đều có thể nhìn ra được anh muốn XXOO tôi rồi, tôi nói nếu anh thật sự muốn XXOO tôi thì cứ trực tiếp nói ra, tại sao lại không chịu thừa nhận? Thật ra XXOO cũng chẳng phải chuyện gì bậy bạ, đặc biệt là đối với loại người xinh đẹp như tôi, không muốn XXOO thì chức năng tình dục hẳn là có vấn đề, anh nói xem tôi nói có đúng không.”

Nói rồi, Mã Tiểu Thiên ôm lấy người đó: “Đến đi, đến XX tôi đi~~”

Chương 3

Lúc Mã Tiểu Thiên tỉnh lại, đang nằm ở chỗ của một người lạ.

Bên cạnh một người to xác đang nằm: “Mẹ ơi, anh là ai?”

Người kia quay người: “Ồn ào quá, ngủ đi.”

Mã Tiểu Thiên ngồi dậy, lưng đau, tung chăn ra, chớp chớp mắt.

1, 2, 3 giây sau…

Mã Tiểu Thiên nhảy dựng lên, bóp lấy cổ người kia: “Aaaa anh QJ (cưỡng hiếp) tôi!!”

Người kia cả mặt đỏ lên, gỡ từng ngón từng ngón của Mã Tiểu Thiên ra.

Hít hà vài hơi nói: “Rõ ràng là cậu QJ tôi mà.”

Buổi trưa Mã Tiểu Thiên cả người tỉnh rồi, nhưng men rượu vẫn chưa dứt, sống chết tin là mình bị QJ: “Tôi là người uống say làm sao có thể QJ anh, lại nói tiếp, tôi QJ anh thì tại sao tôi lại ở dưới vậy hả?”

Thật ra, người kia cũng tò mò về vấn đề này…

Giữa trưa cứ nghĩ mình bị QJ rồi, kết quả là Mã Tiểu Thiên tự mình ngồi dậy.

Nói hết nửa ngày nhưng không có kết quả, Mã Tiểu Thiên mặc đồ của người kia rồi tra hỏi~ing, sau đây là bản tóm tắt trong lòng Mã Tiểu Thiên:

Q (người hỏi): Anh tên gì?

A (người đáp): La Húc Đông.

(Thật là một cái tên mang đậm đặc trưng của vùng địa phương~)

Q: Giới tính?

A: Phụ nữ có thể ‘làm’ cậu không?

Q: Cũng đúng, anh là tên QJF (kẻ cưỡng hiếp).

( (ˇ^ˇ) )

Q: Mấy tuổi rồi?

A: Cái gì mà mấy tuổi?

Q: Vậy bao nhiêu tuổi?

A: Đi chết đi, là tuổi tác1! Hai mươi chín rồi.

Q: Chiều cao cân nặng?

A: Một mét tám, hơn bảy mươi kí.

(Chảy nước miếng, thân hình tốt quá!)

Q: Nghề nghiệp?

A: Phó giám đốc bộ phận kế toán của doanh nghiệp X trong top 500 doanh nghiệp phát triển mạnh trên thế giới.

(Ôi chà, có thể nuôi tôi được.)

Q: Bây giờ có BF (bạn trai) không?

A: Không có.

(Muahaha…)

Q: Gia đình có bao nhiêu anh chị em?

A: Có một anh trai.

(Em trai vẫn tốt hơn anh trai, miễn được rất nhiều chuyện)

Hỏi rất nhiều vấn đề, La Húc Đông không vui, tại sao toàn là cậu hỏi tôi không vậy, so…

Q: Cậu tên gì?

A: Mã Tiểu Thiên.

Q: Chiều cao cân nặng?

A: Cao một mét bảy, cân nặng bí mật.

Q: Nghề nghiệp?

A: Tôi già lắm sao? Tôi là sinh viên!! Sinh viên!! Đang là nghiên cứu sinh~

Q: …

Chưa kịp hỏi, Mã Tiểu Thiên không vui: “Hỏi nhiều làm gì, tra hộ khẩu của tôi à, hừ! Tôi nói cho anh biết, anh chưa xong với tôi đâu, anh nhất định phải chịu trách nhiệm với tôi.”

La Húc Đông: “Cậu QJ tôi, tại sao lại bắt tôi phải chịu trách nhiệm?”

Mã Tiểu Thiên: “Rõ ràng là anh QJ tôi, là anh là anh, chính là anh!!”

La Húc Đông: “Cậu thật là vô lý.”

Mã Tiểu Thiên: “Trời cao ơi, đất dày ơi, còn có thiên lý trên đời nữa không, tên QIF nói người bị hại vô lý kìa!!! 5555555 (huhuhuhu) Bắp cải còn không đáng thương bằng tôi đâu~ Bắp cải đó~ Lá vàng úa đó~ Hai mươi ba tuổi đó~ Không có cha mẹ~”

La Húc Đông: “…”

Lúc này di động của Mã Tiểu Thiên đặt trên bàn sáng lên, giáo sư gọi đến, Mã Tiểu Thiên đá chân La Húc Đông: “Bây giờ là mấy giờ rồi?”

La Húc Đông liếc một cái: “Hơn mười giờ tối rồi.”

Tiêu, một tuần có vài tiết cậu cúp rồi,  Mã Tiểu Thiên sợ đến không dám bắt máy.

Điện thoại sáng thêm vài lần nữa, cuối cùng cũng ngừng nhấp nháy.

Mã Tiểu Thiên nhìn một cái, 囧2, mười bảy cuộc gọi nhỡ,  giáo sư nghiên cứu sinh cũng mệt rồi.

Trong lòng không phải cũng muốn nghỉ dạy vài tiết sao, gọi nhiều cuộc như vậy làm gì chứ?

Vừa vặn liếc thấy chìa khóa của La Húc Đông ở trên bàn.

Mã Tiểu Thiên đột nhiên nhớ ra gì đó, dường như đại khái là maybe (có thể) – chìa khóa phòng nghiên cứu cậu đang giữ trong người.

Tiêu rồi, Mã Tiểu Thiên hét lớn, sau đó thu dọn đồ của mình, tính rời đi.

Trước khi đi còn đặt biệt cảnh cáo La Húc Đông: “Hừ, chúng ta chưa xong đâu.”

La Húc Đông nhìn cánh cửa đóng lại thở dài một hơi.

Sau đó bất đắc dĩ phải bắt đầu dọn dẹp căn phòng lộn xộn.

Ngay lúc tính xuống lầu mua chút đồ ăn, lại làm cách nào cũng không tìm thấy chìa khóa đâu.

Trên tay Mã Tiểu Thiên là một chùm chìa khóa, vừa đi vừa cười hi hi, hãy đợi đó, La Húc Đông, tôi phải dựa dẫm vào anh rồi.

1 Trong tiếng Trung có nhiều cách để hỏi tuổi người khác, chẳng hạn như câu đầu Tiểu Thiên hỏi Húc Đông là 幾歲 (dùng để hỏi người ít tuổi hơn, thường là trẻ em), lần thứ hai là dùng 貴庚 (dùng để hỏi người già, tỏ sự kính trọng) và cụm ‘tuổi tác’ trong câu trả lời Húc Đông là年紀 (dùng để hỏi người bằng tuổi hoặc lớn hơn nhưng vẫn còn trẻ, có lẽ dùng từ này để hỏi thì nghe trẻ hơn là貴庚)

2 囧: chữ tượng hình biểu thị trạng thái bực mình, bối rối, sốc, lúng túng, ngạc nhiên,… thường là ngôn ngữ mạng. Cũng hàm chứa ý “không muốn” đối với việc gì đó không vừa lòng hoặc không thích.

5 thoughts on “Cuộc sống có thể vớ vẩn hơn nữa không!? – Chương 1 – 2 – 3

  1. Pingback: Cuộc sống có thể vớ vẩn hơn nữa được không!? | Tiệm bánh miakatama05

Để lại bình luận ở đây nhé ;)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s