Cuộc sống có thể vớ vẩn hơn nữa không!? – Chương 7 – 8 – 9

Cuộc sống có thể vớ vẩn hơn nữa không!?

Tác giả: Chu Tiểu Man

Dịch: miakatama05

Chương 7

Lúc La Húc Đông về nhà thì Mã Tiểu Thiên đã ngồi ngay ngắn trên ghế gỗ ngoài phòng khách.

La Húc Đông nói: “Anh về rồi.”

Mã Tiểu Thiên cười tươi như hoa đào: “Ai ya, anh về rồi à, chồng yêu anh vất vả rồi.”

La Húc Đông nhìn mỹ nhân trước mặt cười xán lạn như vậy, gãi gãi đầu: “Hì hì, không vất vả.”

Mã Tiểu Thiên đổi tư thế, bắt chéo hai chân: “Anh ăn chưa?”

La Húc Đông: “Vẫn chưa nữa.”

Mã Tiểu Thiên lập tức sa sầm, vẻ mặt như đưa đám: “Ồ? Tối nay Tiểu Quý Tử mời em ăn cơm rồi, ăn cũng được lắm.”

La Húc Đông thay giày xong, để cặp táp xuống, nhìn Mã Tiểu Thiên biến sắc, lập tức lập tức ân cần nịnh nọt: “Vợ yêu hôm nay đi ăn ở đâu thế?”

Mã Tiểu Thiên mập mờ nói: “Cũng chẳng phải nơi to tát gì, anh cũng có đi qua rồi.”

La Húc Đông: “Nơi nào thế, em nói đi.”

Mã Tiểu Thiên cũng không trả lời, nhưng không ngừng hừ lạnh.

La Húc Đông nhịn không được: “Em hừ cái gì?”

Mã Tiểu Thiên đổi bộ mặt mẹ kế: “Em hừ thì đã là gì, em có thể biến hóa nữa cơ!”

La Húc Đông: “Biến thành Sailor Moon à?”

Mã Tiểu Thiên nổi giận: “Biến thành Chung Quỳ1!”

La Húc Đông: “Nói bậy, Chung Quỳ bắt quỷ mà!”

Mã Tiểu Thiên: “Đúng rồi, em bắt quỷ mà, chuyên bắt những con hồ li tinh đi cướp chồng em.”

Sắc mặt La Húc Đông hơi tái đi, nịnh nọi nói: “Vợ yêu vất vả rồi, Chung Quỳ cứu khổ cứu nạn, chồng em đưa em đi Spa nhé.”

Mã Tiểu Thiên nhảy khỏi ghế gỗ, chỉ thẳng vào La Húc Đông hét lên: “Spa cái rắm, Lạc Thiết Đản! Có thú tội hay không thì bảo!”

La Húc Đông bất lực: “Thú tội gì?”

Mã Tiểu Thiên đi vòng quanh La Húc Đông: “Quy tắc của em anh biết rồi đó, nghiêm khắc thú tội! Nhưng chống cự thì càng nghiêm khắc hơn!!”

La Húc Đông không vui: “Rốt cuộc em muốn nói gì?”

Sau đó Mã Tiểu Thiên bày ra một tư thế: “Hôm nay Tiểu Quý Tử vớ được một người lắm tiền nên mời em đi Tiếu Giang Nam, anh đoán xem, em thấy một người nói là đi làm ngoài giờ cùng với một con hồ li tinh nói nói cười cười ở Tiếu Giang Nam ăn cơm.”

La Húc Đông im lặng.

Mã Tiểu Thiên tiếp tục nói: “Em thổi phồng anh như Khuất Nguyên2 trước mặt Tiểu Quý Tử, áo trắng phiêu phiêu, cầm kì thi họa, tuổi trẻ hứa hẹn, rất yêu cuộc sống.”

La Húc Đông cười: “Em ví anh như Khuất Nguyên nhảy sông tự tử, bị oan uổng mà chết có phải không?”

Mã Tiểu Thiên không để ý tới anh tiếp tục nói: “Kết quả ư? Ừ, em phi, quay đầu lại, thì đã nhìn thấy hồ li tinh mặt dày ngay tức khắc câu dẫn người đàn ông của em.”

La Húc Đông sa sầm: “Đừng nói khó nghe vậy chứ, gì mà hồ li tinh, chỉ ăn cơm thôi cũng la hồ li tinh à?”

Mã Tiểu Thiên: “Em thấy là anh nhanh thừa nhận đi, thú tội đi, cái tên mặt dày kia là ai?”

La Húc Đông im lặng cúi đầu xuống.

Mã Tiểu Thiên tiếp tục hỏi: “Phải là cái tên tình nhân hay phải nói là tên phụ tình kia không?”

La Húc Đông nhỏ tiếng nói một câu: “Người tình trước của anh.”

Sau đó cúi thấp hơn nữa.

Mã Tiểu Thiên nghĩ về lúc bản thân đã hỏi qua La Húc Đông rằng nếu người kia có quay lại tìm anh làm lành, anh đồng ý hay không đồng ý, lúc đó La Húc Đông không có trả lời mình.

Theo như mọi chuyện hôm nay xảy ra thì…

Mã Tiểu Thiên a lên một tiếng rồi cắn tay người nãy giờ cúi thấp đầu là La Húc Đông kia.

Sau đó nhả ra, không ngừng la lối: “Tại sao anh lại đối xử với em như vậy, QJ em xong lại muốn phụ tình, anh làm em chịu sao thấu, em tốt với anh như thế bla bla, anh lại giống như vậy bla bla.”

La Húc Đông bị cắn một cái thì không vui, nghe đến lúc Mã Tiểu Thiên nói ra chuyện QJ thì lại càng không vui, sau đó không để ý đến cậu nữa, bản thân đi đến vi tính làm việc.

Có ai biết rằng Mã Tiểu Thiên thấy La Húc Đông không để ý đến mình, lại càng tức giận hơn, chạy vào  phòng ngủ, lấy gối ném vào lòng La Húc Đông.

“La Húc Đông! Lạc Thiết Đản! Anh không phải là người! Em với anh chưa xong đâu!!” Nói rồi đóng cửa lại cái rầm.

La Húc Đông nhảy lên, đập cửa nói: “Đây ra nhà anh, em ra đây cho anh!”

Mã Tiểu Thiên cài chốt cửa, vỗ vỗ tay, leo lên giường, cười gian: “Ai bảo dám ngoại tình, cho anh tê chân chết luôn, đáng đời!”

 

1 Chung Quỳ: Vị thần bắt quỷ trong truyền thuyết Trung Quốc.

2 Khuất Nguyên: (340 TCN – 278 TCN) là một chính trị gia, một nhà thơ yêu nước nổi tiếng của Trung Quốc. Đến cuối đời ông bị vua Tương Vương (người nối ngôi Sở Hoài Vương) đày ra Giang Nam (phía nam sông Dương Tử). Ông thất chí, tự cho mình là người sống trong bẩn đục, suốt ngày ca hát như người điên, làm bài phú “Hoài Sa” rồi ôm một phiến đá, gieo mình xuống sông Mịch La tự tử.

 

Chương 8

La Húc Đông nằm co ro trên sofa cả một đêm, buổi sáng tức giận đi làm.

Đi làm về, trên bàn toàn là đồ ăn.

Mã Tiểu Thiên đeo tạp dề hình Shin cậu bé bút chì1, cười hi hi nói: “Anh về rồi à, nhanh rửa tay đi rồi ăn cơm~”

Trong đầu của La Húc Đông có chút đình trệ, anh nhớ không lầm thì, hôm qua hai người vẫn còn đang chiến tranh lạnh.

Mã Tiểu Thiên: “Anh vất vả rồi, thử miếng thịt kho Tô Đông Pha2 này xem thế nào?”

Mã Tiểu Thiên gắp một miếng thịt đưa qua, La Húc Đông ăn luôn một lần, bật ngón cái: “Rất tuyệt!”

Mã Tiểu Thiên nghĩ trong lòng, kháo3! Thức ăn ở nhà hàng bốn sao không tuyệt à, nhưng ngoại miệng vẫn nói: “Chồng yêu, ngon thật à, anh thú thật với em chuyện hôm qua, thì ngày nào em cũng sẽ làm cho anh ăn.”

La Húc Đông nuốt miếng thịt xuống: “Có gì đáng nói đâu, quan hệ trong sạch mà.”

Mã Tiểu Thiên phồng má: “Rốt cuộc anh có nói không, cái tên kia là ai?”

La Húc Đông nhướn mày không nói.

Mã Tiểu Thiên cười lạnh: “Được, không nói, chúng ta ăn cơm.”

La Húc Đông vừa nghe đến đây liền hớn hở, Mã Tiểu Thiên cũng chịu bỏ qua chuyện đó rồi.

La Húc Đông ngồi xuống, Mã Tiểu Thiên nói: “Anh ăn trước đi, em dọn cơm lên.”

Qua một lúc Mã Tiểu Thiên mang hai chén cơm lên.

La Húc Đông ăn một miếng cơm, mặt lập tức tái xanh, muốn phun cơm ra ngoài.

Mã Tiểu Thiên nhìn anh chằm chằm, La Húc Đông bị ánh mắt đó dọa sợ, trong lòng phải nhịn nuốt xuống: “Anh nói, chén cơm này em làm sao mặn thế?”

Mã Tiểu Thiên: “Mặn à? Ai ya, lỡ cho nhiều muối quá.”

La Húc Đông: “Em nấu cơm mà cho… muối vào?”

Mã Tiểu Thiên ngây thơ gật đầu: “Không lẽ không nên cho?”

 

1 Shin cậu bé bút chì: là một manga với nhân vật chính là Shin, tên viết tắt của Shinnosuke, một cậu bé mới lên năm tuổi trong một gia đình Nhật Bản bình thường: cha là một trưởng phòng một công ty, mẹ là Misae, ở nhà làm nội trợ. Chú bé Shin và gia đình có thể coi là một gia đình tiêu biểu cho tầng lớp trung lưu của Nhật Bản, một gia đình được lấy mẫu từ bất kỳ gia đình nào trong xã hội Nhật Bản thời nay. Bất kỳ người đọc nào nhìn vào có thể thấy một phần của gia đình mình trong đó, điều đó đã tạo nên sự gần gũi giữa Shin và bạn đọc.

2 Thịt kho Tô Đông Pha: một món trong ẩm thực của Hàng Châu, tham khảo cách làm tại đây.

3 Nghĩ tương tự như thao, fuck trong tiếng anh, làm tình trong tiếng việt.

 

Chương 9

Hai người cứ duy trì kiểu chiến tranh lạnh nửa nửa này.

Chỉ cần La Húc Đông có điện thoại là Mã Tiểu Thiên tự mình đi vào nhà vệ sinh.

Trên danh nghĩa là đau bụng đi lớn, thật ra là để trộm nghe.

Ai bảo nhà vệ sinh có lắp điện thoại làm gì.

Nghe đã được vài ngày mà Mã Tiểu Thiên cũng không gặp được cuộc điện thoại quan trọng.

Không phải là từ nơi chuyển phát nhanh thì cũng là thu tiền điện nước.

Ngày hôm đó La Húc Đông đi khỏi nhà trước, sau đó somebody (ai đó) đến nhấn chuông.

Mã Tiểu Thiên mở cửa xem, là một người đàn ông rất đẹp trai.

Người đàn ông đó tự giác đẩy cửa tiến vào, nhìn trái nhìn phải: “La Húc Đông đâu?”

Mã Tiểu Thiên: “Đi đóng tiền hóa đơn rồi.”

Người đàn ông: “Tôi nói cho cậu, tôi là người tình cũ của cậu ấy, cậu ấy cặp với cậu là chỉ vì tôi xuất ngoại thôi, bây giờ tôi về rồi, không còn chuyện của cậu ở đây nữa, cậu nhanh gom đồ đi khỏi đây!”

Mã Tiểu Thiên nhíu mày: “Anh là cái thá gì mà đuổi tôi đi, nhà này cũng đâu phải của anh.”

Người đàn ông: “Không phải của tôi không lẽ của cậu?”

Mã Tiểu Thiên thờ ơ.

Người đàn ông nói tiếp: “Phòng này là tôi tặng cậu ấy trước khi xuất ngoại, không phải là cho cậu, tôi có quyền đuổi cậu đi.”

Mã Tiểu Thiên cắn môi, đẩy mạnh người đàn ông kia ra khỏi cửa, hét với cửa: “Đuổi người đi cũng không phải là anh, muốn tôi đi cũng không tới lượt anh đuổi tôi đi!”

Người đàn ông đứng ngoài cửa thả lỏng nói: “Không sao, cái gì đã là của tôi thì tôi tất phải lấy lại!”

Nửa tiếng sau La Húc Đông quay về, mở cửa ra thấy Mã Tiểu Thiên đứng ngây ra liền hỏi cậu làm sao.

Mã Tiểu Thiên thuật lại chuyện vừa xảy ra, vẻ mặt ngây ngốc, ngữ khí bi thảm, cuối đầu hạ giọng chầm chậm nói, nhìn La Húc Đông mà lòng đau quặn.

Mã Tiểu Thiên khóc than: “Có chuyện gì thì anh phải nói với em, anh ta cũng đến tận cửa rồi, anh còn muốn giấu gì nữa?”

La Húc Đông ôm cậu vào lòng: “Nhà anh ấy có tiền, phòng này là lúc trước bọn anh cùng sống, sau đó anh ấy xuất ngoại muốn chia tay, anh vốn muốn chuyển ra ngoài, nhưng anh ấy nói đây là lễ vật tặng cho anh, sống lâu rồi cũng có cảm tình nên một mực không chuyển nữa. Gần đây anh ấy về nước, muốn tìm anh làm lành.”

Mã Tiểu Thiên buồn bã nói: “Nhưng anh ta không phải đang cặp với Tiểu Quý Tử sao?”

La Húc Đông: “Anh ấy nói tiếp cận Tiểu Quý Tử là vì anh ấy sớm biết Tiểu Quý Tử có quan hệ tốt với em.”

Mã Tiểu Thiên hoàn toàn bị đánh bại, bản thân là sinh viên, cái gì cũng không thể làm, so với người tình cũ thì không thể bằng được.

Rút khỏi lòng La Húc Đông, ngẩng đầu nói với anh: “Anh dạy em cách làm đồ ăn đi, lần trước là đồ mua ngoài tiệm đó.”

Ngón trỏ và ngón giữa của La Húc Đông nhéo mũi Mã Tiểu Thiên, cười nói: “Thảo nào món thịt lần trước ngon như vậy, mà cơm thì lại quá mặn.”

Mã Tiểu Thiên cười ranh mãnh, kéo tay La Húc Đông về phía nhà bếp.

Qua vài ngày người tình cũ lại đến, La Húc Đông mở cửa.

Mã Tiểu Thiên từ trong nhà bếp lớn giọng hỏi: “Ai vậy? Anh nhanh đến giúp em đi, Tiếp theo nên thêm muối hay đợi lát nữa mới thêm?”

Người tình cũ tiến vào nhà bếp, nhìn vào cái chảo nửa sống nửa chín kia nói: “Bây giờ thêm.”

Mã Tiểu Thiên nghe thấy giọng nói của người tình cũ thì tay run, xém nữa làm đổ chảo.

Người tình cũ bước lên một bước nắm lấy chảo: “Cậu đi ra đi, tôi làm.”

Mã Tiểu Thiên nhìn La Húc Đông.

La Húc Đông: “Vậy Tiểu Thiên em ra ngoài trước đi, anh ta lợi hại lắm đó.”

Mã Tiểu Thiên gật đầu, mặc tạp dề đi ra ngoài với La Húc Đông.

Ra đến phòng khách thì hỏi La Húc Đông: “Anh ta đến đây làm gì?”

La Húc Đông: “Lâu rồi chưa gặp nhau, đại khái là dừng chân ghé thăm ấy mà.”

Mã Tiểu Thiên không nói gì, ngây ngốc ngồi trên sofa, tay cầm điều khiển tivi chuyển kênh.

La Húc Đông nhìn cậu đổi vài kênh rồi nói: “Sao thế?”

Mã Tiểu Thiên: “Hả? À, tivi chẳng có gì xem.”

Người tình cũ: “Làm xong rồi, ăn cơm thôi.”

Trong phòng ăn La Húc Đông và người tình trước cười cười nói nói, Mã Tiểu Thiên thỉnh thoảng chêm vào vài câu.

Trước khi đi người tình cũ còn tặng cho Mã Tiểu Thiên cái nhìn khiêu khích.

Mã Tiểu Thiên không thể không nghĩ về lời nói của người tình cũ: “Không sao, cái gì đã là của tôi thì tôi tất phải lấy lại!”

Buổi tối La Húc Đông đi làm về thì thấy Mã Tiểu Thiên không có ở nhà.

Đợi một lát thấy cậu không quay về, gọi điện thoại cũng không tiếp.

Tiến vào phòng ngủ, quần áo của Mã Tiểu Thiên không thấy đâu, rất rõ ràng, cậu đã đi rồi.

Advertisements

One thought on “Cuộc sống có thể vớ vẩn hơn nữa không!? – Chương 7 – 8 – 9

  1. Pingback: Cuộc sống có thể vớ vẩn hơn nữa không!? | Tiệm bánh miakatama05

Để lại bình luận ở đây nhé ;)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s