Để anh yêu em – Chương 4

Để anh yêu em

Tác giả: Tuyết An

Dịch: miakatama05

Chương 4

Ngày thứ hai đến trường, Hạ Chân phát hiện Mạc Phi không đi học, chủ nhiệm lớp nói rằng Mạc Phi gặp phải tai nạn giao thông nên bị thương, bây giờ đang ở trong bệnh viện.

Sau khi tan học, Hạ Chân đến bệnh viện kia, qua lời kể của y tá thì biết bệnh tình của Mạc Phi: Sườn trái gãy hai cái xương sườn.

Đi vào phòng bệnh, nhất thời hai người tương đối im lặng không nói gì.

Sau đó Hạ Chân mở miệng: “Cậu là đồng tính?”

“… Đúng.” Mạc Phi vùi đầu đi, tiếp tục nói: “Tôi không có nghĩ rằng sẽ làm hại em ấy, tôi thật sự bị em ấy hấp dẫn –– em ấy, em ấy tốt đẹp như vậy… tôi quá nóng nảy rồi.”

“Tôi không trách cậu.”

Lời nói vừa dứt, Mạc Phi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.

“Bởi vì Hạ Dung nói tha thứ cho cậu, vì vậy tôi mới không trách cậu. Nếu như em ấy muốn tôi giết cậu, tôi sẽ không do dự.” Tiếp đó Hạ Chân nói như vậy.

Mạc Phi trừng to mắt: “Các cậu…?”

“Tôi đi đây.” Chưa đợi hắn nói xong, Hạ Chân đã đứng dậy, hai tay nhét vào trong túi quần nhìn quanh phòng bệnh bốn người sơ sài chật hẹp này một vòng, lại nói: “Tôi đã gửi vào một khoản tiền trong tài khoản bệnh viện của cậu, hẳn là đã đủ phí thuốc men cho cậu.” Anh không quên gia cảnh nghèo túng của Mạc Phi.

“… Cảm ơn…”

“Không cần. Từ nay về sau tôi không quen cậu.”

Lúc Hạ Chân nghẹn ngào nói ra: “Thế giới của anh từ trước đến giờ chỉ có mình em.” Quan hệ của anh và Hạ Dung trong tíc tắc quay trở lại ban đầu. Tựa như chưa từng có những chuyện cố ý tránh nhau và phản bội nhau, hai người vẫn là anh em thân thiết khắn khít, nhưng sự thật vẫn có nhiều chuyện đã không thể giấu nữa.

Hạ Chân ôn bài thẳng đến đêm khuya mới cẩn thận nhẹ nhàng lên giường, không muốn đánh thức Hạ Dung kế bên, lại không ngờ rằng vừa quay đầu thì đã đối diện với ánh mắt sáng rực của đối phương.

“Sao còn chưa ngủ?”

“… Anh, em thích anh.” Lặng yên một lúc rồi Hạ Dung lên tiếng.

Hạ Chân ngây ra một lát, nói: “Tại sao lại đột nhiên nói câu này?”

“Anh đã nói không thích phải nói với anh, vậy thích thì có cần nói với anh không?”

Hạ Chân cười khổ: “Định nghĩa từ ‘thích’ giữa anh và em không giống nhau…”

“Vậy của anh là gì?”

Hạ Chân lắc đầu, nói: “Em sẽ không hiểu đâu.”

Lúc này tay Hạ Dung ôm lấy mặt anh trai mình, không cho anh trốn chạy, sự kiên trì ở đáy mắt biểu thị rằng bình thường cậu không dễ dàng để lộ ra sự cố chấp của mình, nói: “Vậy anh nói em nghe, cho đến khi nào em hiểu thì ngừng.”

Hai người họ nhìn nhau như vậy thật lâu, cuối cùng Hạ Chân nặng nề nhắm mắt, khóe miệng buông ra một tiếng nhẹ: “Được rồi.”

Hạ Chân cúi người hôn lên trán Hạ Dung, nói: “Anh thích em.”

Sau đó chuyển đến môi cậu, nói: “Anh yêu em.”

Cảm nhận được yết hầu1 của Hạ Dung trượt lên trượt xuống, anh lập tức đuổi theo chỗ lồi lên không yên phận đó rồi cắn nhẹ một cái, nói: “Anh muốn em.”

Im lặng…

Lúc này kết quả mà Hạ Chân chờ đợi không nhiều hơn hai điều, hoặc là thiên đường, hoặc là địa ngục. Trong vài giây dài đằng đẵng gây mệt mỏi này không ngờ anh lại bình tĩnh ôn hòa, anh biết rằng mình đã không thể làm gì nhiều hơn, sự sống hay cái chết của linh hồn anh đều nằm trong tay người kia.

“… Yêu em đi, dùng những phương thức anh mong đợi mà yêu em…” Bên tai truyển đến một câu như vậy.

Hạ Chân nín thở ngẩng đầu lên đối diện với khuôn mặt trấn tĩnh của Hạ Dung, biểu cảm của khuôn mặt này thanh khiết như vậy, biểu lộ dũng khí và quyết tâm của bản thân không thể lẫn vào đâu được.

Em ấy chấp nhận cho mình yêu em ấy, em ấy cứu lấy linh hồn bị phá hủy của mình – câu nói đơn giản đó làm Hạ Chân như vừa tái sinh lại.

Đã không cần do dự nữa…

Dùng nụ hôn nóng bỏng nói lên tâm ý của mình, dùng lòng bàn tay say mê nói rõ cảm xúc của mình, không có tranh chấp không có giấu giếm, lộ liễu trần trụi nhất chính là chủ đề phù hợp nhất trong lúc này.

Khi tay Hạ Chân dời đến bờ mông tuyệt đẹp của đối phương, anh thất thần trước cảm giác hoàn mỹ thích hợp kia, ngón tay tách các nếp gấp uyển chuyển kia để đi thẳng vào trung tâm, cùng lúc đó Hạ Dung tự động duỗi góc độ của đầu gối ra để anh vào càng sâu hơn.

Sau khi kiên nhẫn chuẩn bị rồi, Hạ Chân rốt cuộc cũng chầm chậm tiến mình vào.

Cơn đau do sự thâm nhập mang lại làm toàn thân Hạ Dung cứng đơ, mồ hôi lạnh chảy ròng rã, Hạ Chân bất an lùi lại tính ra khỏi cơ thể của cậu, nhưng cánh tay lại bị nắm chặt lấy rất kiên quyết. Hạ Dung nhìn thẳng vào mắt anh nói: “Anh, đừng rời khỏi em.”

“… Được, anh thề.” Hạ Dung dường như run rẩy hôn lên hai cánh môi nhợt nhạt của đối phương, mút đi mút lại, tựa như bên trong có nguồn năng lượng cho cuộc sống mà bản thân phải dựa vào vậy.

Khi cơn đau giảm đi, khúc dạo đầu kích tình bắt đầu mở ra từ đây, một người là thanh niên đã từng ở trạng thái hồn rời khỏi xác đi quan hệ với vô số phụ nữ, một người là thanh thiếu niên ủy mị chưa từng trải qua mùi vị tình dục, không ngờ lại cùng nhau hòa mình vào nhịp điệu hài hòa kì diệu của khúc nhạc tình ái đang được tấu lên này.

Tựa như tất cả vốn dĩ phải như vậy rồi…

Vài tháng trước kỳ thi chính là ác mộng đối với tất cả các học sinh Trung Quốc, nhưng lại trở thành thiên đường độc nhất vô nhị của Hạ Chân.

Trạng thái của Hạ Chân thật sự là hoàn toàn khác biệt với mọi người. Bởi vì trong lòng có chống đỡ tinh thần vững vàng, làm ra vẻ dư dả và thoải mái cũng không phải giả vờ, vì ở ngôi trường danh tiếng gần xa có tỉ lệ lên lớp cao và áp lực học tập đáng sợ này mà anh vẫn giữ được thành tích học tập siêu việt, vả lại những cử chỉ hành động đều phóng khoáng đến khó mà hình dung được. Ký ức rõ ràng nhất của rất nhiều người học cùng khóa năm ba năm đó là xung quanh những gương mặt mụ mị buồn tẻ thì chính là khuôn mặt anh tuấn lấp lánh hào quang cùng với dáng dấp ung dung của Hạ Chân.

Trong màn đêm tối đen, lúc Hạ Chân đang ôn bài thì ngừng lại một chút để nghỉ ngơi, vừa quay đầu lại liền thấy được thiếu niên đó đang cuộn tròn trên giường, chỉ ngủ một mình nhưng vẫn chỉ chiếm lấy một khoảng nho nhỏ, kề bên luôn là vị trí dành riêng cho một người. Lúc này anh luôn cảm nhận rõ ràng được bản thân vốn dĩ không cô đơn.

Nếu như lúc đó không quá trễ, Hạ Chân sẽ đồng ý bầu bạn bên cạnh Hạ Dung. Cái nóng bức của tháng sáu ở phương nam này, chỉ ngồi không thôi cả người đều phủ một lớp mồ hôi mỏng, những bộ phận kề gần nhau nóng đến mức muốn bốc lửa, nhưng cả hai không vì điều này mà nghĩ nhiều. Hạ Chân rốt cuộc cũng biết được người em này ve vãn rất giỏi, lúc dựa vào vòng tay của bản thân thì sẽ dùng nụ hôn tỉ mỉ ngọt ngào để trừng phạt anh, đã bao nhiêu lần rồi mà anh vẫn cứ quăng sách đi như vậy sau đó hai người quấn lấy nhau thành một khối…

Những ngày này, khi đầu Hạ Dung trượt từ bờ vai của mình đến trên hai đùi, Hạ Chân không để ý; khi hơi thở nóng rực của đối phương phả lên đùi mình, anh cũng không quan tâm, chỉ không tự chủ được chuyển động cơ thể ở trên ghế một lát, tiếp tục bài học Hóa học trong tay; anh thậm chí còn không quan tâm đến việc chiếc khóa của quần thể thao ngắn đã bị Hạ Dung dùng răng kéo xuống, khi đầu lưỡi ẩm ướt liếm lên tính khí của mình xuyên qua lớp vải bố trắng, dường như anh nhảy dựng lên ở trên ghế. Sau đó giữa sự hoang mang của anh, Hạ Dung đã kéo quần con của anh xuống, ngậm lấy đỉnh đầu hạ thể của anh.

Đây là lần khẩu giao đầu tiên giữa hai người họ, do Hạ Dung chủ động.

Bàn tay muốn đẩy đối phương ra không biết vì sao lại trở thành luồn vào mái tóc của cậu, khóe môi cũng bật ra một tiếng tiếng rên rỉ mơ hồ: “Hạ Dung…”

Thuốc phiện, bạn có biết ý nghĩ thật sự của từ này không? Hạ Chân đang trực tiếp trải nghiệm nó…

Kỹ thuật của Hạ Dung có thể gọi là không có kỹ xảo gì, cực kì vụng về, răng mấy lần cắn đau tính khí của Hạ Chân, nhưng đến cái cảm giác đau mà còn tuyệt diệu như vậy, tuyệt đến nỗi giữa quá trình đó dường như anh luôn nín thở, sợ rằng nếu thở mạnh quá sẽ làm mất đi cái cảm giác tuyệt vời không gì sánh bằng này.

Từ trước đến giờ chưa từng trải nghiệm qua cơn sóng tình dài đằng đẵng này, liên tục vượt qua biết bao nhiêu dãy núi, tựa như không bao giờ ngừng nghỉ. Hạ Chân dường như nghĩ rằng bản thân đã bị sốc, dường như nghĩ rằng bản thân sẽ bật khóc thất thanh, bởi vì khoái lạc khó có thể thừa nhận này.

Sau khi Hạ Dung nuốt hết thứ chất lỏng bắn sâu vào cổ họng của mình theo phản xạ, cậu ngây người ra nhấp nhấp môi, dùng mu bàn tay quệt khóe miệng, trong ánh mắt vẫn còn mang theo dư vị.

Vẫn còn chưa kịp trao nhau một ánh nhìn, cậu liền bị Hạ Chân dùng lực ôm chặt. Hạ Dung Hạ Dung Hạ Dung… Luôn miệng không ngừng gọi tên cậu chính là cách có thể thay cho những gì Hạ Chân muốn biểu đạt.

Đây chính là bảo bối của mình – Hạ Chân xác nhận một lần nữa.

1: Yết hầu hay còn được gọi là ‘quả táo của Adam’ là cục xương sụn bọc quanh dây thanh quản, nằm ở cổ, cả đàn ông và phụ nữ đều có nhưng khi đàn ông trưởng thành, cục sụn đó trồi ra rõ hơn bởi họ có hộp thanh quản to hơn. Bên cạnh việc trồi lên trồi xuống mỗi khi bạn nuốt, nó còn nhảy tưng bừng khi bạn bị căng thẳng thần kinh.

17 thoughts on “Để anh yêu em – Chương 4

  1. Pingback: Để anh yêu em | Tiệm bánh miakatama05
  2. đọc đến đêy tớ k thể k cmt . aaaaaaa~ tớ bấn quá @@ anh thích em – anh yêu em – anh muốn em . aaaaa!!!!!!! bấn loạn luôn r

  3. *!&*$***&!!@## ….. yêu em đi . dùng những phương thức anh mong đợi mà yêu em *uống trà , quẹt miệng* cảm ơn chủ nhà tớ bấn bộ này . đọc 3 lần rồi vẫn thích

  4. “Đây là lần khẩu giao đầu tiên giữa hai người họ, do Hạ Dung chủ động” vậy mà ẻm bị tự kỉ ý nha m.n ô.O

    • Thằng đần kia… là chỉ Hạ Chân ấy hả ;_; tuôi thương hết hai anh em nhà họ Hạ, nên đừng chửi Hạ Chân hu hu, dù ảnh lầm đường lỡ bước nhưng cuối cùng cũng đã thức tỉnh rồi mừ ;_;

Để lại bình luận ở đây nhé ;)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s